Tại sao số lượng bán những bộ anime đều bặt vô âm tín?.

Gửi cho bạn bè cùng đọc nhé!

Michael hỏi:

“Tôi đã tự hỏi và cũng đã cố lý giải lý do tại sao các công ty anime dường như rất bí mật với số lượng bán hàng của họ. Tôi có thể nghĩ sai về điều này, nhưng tôi không thấy bất kỳ lợi ích nào khi không công khai bao nhiêu đơn vị “tiêu đề x” đã được bán hoặc có bao nhiêu người đang phát trực tuyến “title y”. Nếu một tiêu đề đã không làm tốt, thì toàn phần có thể cũng không tốt. Liệu có nói “chúng tôi chỉ bán được 100 bản sao này, nhưng chúng tôi lại mong đợi nhiều hơn” (hoặc thậm chí ngược lại) khiến họ bán ít hơn? Tôi không biết tại sao các công ty lại không cởi mở hơn với các con số của họ.”

Đó là câu hỏi mà nhiều người có thể đã và đang suy ngẫm, nhưng cho phép tôi lật ngược câu hỏi và hỏi bạn: “Tại sao một nhà xuất bản phải cho bạn biết những con số đó và lợi ích của họ là gì?”

Chúng ta đều có nhiều cảm xúc khác nhau khi xem những bộ anime yêu thích của riêng mình, và kì thực thì số liệu bán hàng thực tế của chương trình không phải là vấn đề mà chúng ta quan tâm. Mặc dù không nói không quan tâm nhưng vẫn có rất nhiều fan tò mò về “nó”. Điều đặc biệt là không có công ty tiêu dùng nào thông báo công khai doanh thu của họ, không một ai trong số họ. Bảng xếp hạng bán hàng mà chúng tôi nhận được từ bảng xếp hạng Oricon ở Nhật Bản và các bảng xếp hạng Videoscan ở Mỹ đến từ các công ty tư vấn bên ngoài, những người có thỏa thuận với các nhà bán lẻ chính để đưa ra ước tính doanh thu. Những con số này không thực sự được báo cáo bởi các nhà xuất bản của họ. Đây chỉ là những ước tính sơ bộ dựa trên số lượng bán ra thông qua một số nhà bán lẻ nhất định – và chúng không chính xác.

Không có lý do chính đáng để một công ty tiết lộ những thông tin nhạy cảm như vậy cho công chúng. Nếu có điều gì đó thành công theo nghĩa đen thì công ty sẽ hoàn toàn muốn công khai nó. Nhưng nếu một chương trình chỉ đạt mốc thành công trung bình, hoặc một quả bom, hoàn toàn không có lợi ích gì cả. Những người hâm mộ sẽ chỉ trích, nói với họ rằng họ phải tiếp thu và rằng họ đã làm công việc của bạn khủng khiếp và đó là lý do tại sao chương trình “bọc kín”. Người cấp giấy phép sẽ cảm thấy xấu hổ trước sự thất bại của bộ phim. Các nhà bán lẻ sẽ bắt đầu giả định rằng bạn không thể tạo nên những cú hit, và bắt đầu mua ít sản phẩm của bạn. Tại sao bạn lại mang theo điều đó vào con người mình? Tất nhiên chúng tôi muốn biết, và những người khác muốn biết, nhưng tôi không thể nghĩ ra một lý do nào để một nhà xuất bản nên cho chúng tôi biết.

Họ đã bán biết bao nhiêu cho Amazon và Right Stuf, cũng có biết bao nhiêu người ra ngoài kia, trở thành những tay bán sỉ chủ chốt và các chuỗi bán lẻ quan trọng như Best Buy. Nhưng có bao nhiêu người trong số những người thực sự bán cho người tiêu dùng cuối? Bao nhiêu người đang ngồi trong kho của họ? Có bao nhiêu người cuối cùng có thể trở lại? Các nhà xuất bản không có ý tưởng. Nhiều tháng sẽ trôi qua trước khi họ phải viết báo cáo doanh thu cho người cấp phép. Trong thời gian trung bình, họ chỉ cần suy đoán là có bao nhiêu bản sao thực sự đến tay của người hâm mộ.

Có nhiều lý do để không phát hành số như thế, và rất ít lý do tại sao họ nên. Đó có thể là thông tin mà tất cả chúng ta đều muốn có cũng như những người hâm mộ, những người nghiện công nghiệp, đối thủ cạnh tranh và những người khác làm theo nội dung này. Đến bây giờ điều này vẫn là một ẩn số chưa biết đáp án.

 

 



Loading...